..

x_3dbb8f7b photo x_3dbb8f7b_zpse4c3e6d4.gif

Chủ Nhật, 21 tháng 4, 2013

VỊNH CÁI THỚT

VỊNH CÁI THỚT

Đầu đâu chả thấy mặt thì dầy 
Búa bổ dao bằm vẫn cứ nhây 
Thịt cá tanh hôi không thiếu thốn 
Dưa rau chua ngọt  cũng no đầy 
Ma chay tháng kỵ vay dăm đứa 
Cưới hỏi ngày vui  mượn cả bày 
Xong việc ngồi chơi nơi xó bếp 
Là chi thưa thớt họ đều hay 


Bài Họa :

Lì lợm trơ trơ tiếng mặt dầy
Thớt khi chăm chỉ lúc thì nhây
Rau dù dai nhách băm tô nhỏ
Xương dẫu cứng to chặt dĩa đầy
Giỗ chạp bác cô luôn đắc dụng
 Cưới xin anh chị lại mang bày
Xong xuôi rửa sạch treo giàn bếp
Nội trợ không mình đố nói hay !

Ngọc Anh

KIẾP TẰM  

Dặm phấn tô son  phải thật dày

      Ra tuồng tuyệt đẹp chẳng cù nhây

      Thướt tha  xiêm áo màu tươi tắn 

      Uyển chuyển Hài hoa sắc só
ng đầy

      Tích cũ oai phong truyền chí cả
 
      Tuồng xưa hào khí nét phô bày

      Thân tằm tiếng vút đời sương gió

      Một chiếc thuyền trôi biết có  hay

       Ngoctuyencp

Mang tiếng ngàn năm lũ mặt dầy

Thớt nghiến lì lờm, thớt nhựa nhây

Thịt cá nhờ tôi băm tô nhỏ

Rau dưa cậy bậu thái rổ đầy

Giỗ chạp dăm mâm luôn đắc dụng

Cỗ bàn chục lượt vẫn mang bày

Sau vài chục lượt mặt xây xước

Gia chủ vứt luôn thương xót thay!

Thanh Nguyen Luong 

Mang tiếng tôi đây thớt mặt dầy

Dao bằm dao chặt vẫn nhây nhây

Hành răm em thái vài ba lát

Cá chép chặt khoanh nồi cháo đầy

Xưa mổ cá tanh thời lót lá

Nay không dùng thớt chẳng văn minh

Chặt xương thái thịt mà không thớt

Tôi đố anh nào nói được hay !

Red Diamond

Đủ cỡ tròn vuông méo mỏng dầy

Không đầu chả đít ghét cù nhây

Bén dao sả ớt hành băm nhẹ

Nặng búa Xương heo chó chặt đầy

Nguyên vẹn ra dăm chờ nát mặt

Hư hao ném xó đợi xa bầy

Mấy ai có được gan như thớt

Đã giỏi chịu đòn chưa tiếng hay.

Cao Linh Tử

Không thấy mình đâu chỉ mặt dầy

Trơ trơ nào biết dở cùng hay

Chặt băm ngang dọc bao nhiêu vết

Thái cắt nông sâu đếm chẳng tày

Thịt cá thay nhau sùi mặt gỗ

Quả rau lần lượt nhớt thêm dày

Tháng năm vồn vã qua như thế

Vẫn đấy trơ trơ cái mặt dầy

Hoài Thương 

Cũng là thằng thớt mỏng hay dày /

Bạc nhạc băm nhiều trở chứng nhây /

Nghèo khó thịt xương đâu có chém /

Nhà giàu đủ thứ thớt băm đầy /

Tội cho mặt thớt nhà nhiều thịt /

Chẳng giận còn vui thích chặt bầy /

Nghịch lý làm sao đời mặt thớt /

Nghèo thì ít chém giàu bằm hay /

Hoang Kinh

Thứ Ba, 16 tháng 4, 2013

VIỆT NAM QUÊ HƯƠNG TÔI


QUÊ TÔI



Việt Nam tỏa sáng khắp muôn nơi

Từ mũi Cà Mau đến cuối trời

Đất nước thiên nhiên muôn sắc phủ

Cửa  nhà nhân tạo vạn màu tươi

Say sưa lữ khách vui chân lại

Mê mải nhà thơ lượn tứ vời

Muôn nét hình hài đều để dấu

Đón chào bè bạn viếng thăm chơi./

Binhnguyen


Bài Họa :

Tổ Quốc Việt Nam tiếng khắp nơi

Nam Quan cửa ải ngút chân trời


Non cao rừng núi luôn xinh tốt


Biển rộng ghe thuyền mãi đẹp tươi


Sao để Hoàng Sa mờ mắt dõi

 
Giờ đành Bản Dốc mỏi tay vời


Tiền nhân xương máu bao đời dựng
 


Con cháu xem thường lấy bỡn chơi


Bài hoạ :

Nước Nam vang vọng khắp nơi nơi
Bốn biển năm châu đến tận trời
Anh Phạm Tuân xưa vào vũ trụ
Bảng vàng danh dự sắc còn tươi 
Sinh viên hiếu học thời nay có 
Vàng bạc huy chương thật tuyệt vời
Sáng mãi sử sanh xây dựng nước
Nắm tay bè bạn ta cùng chơi! :))

Red Diamond

Đất cõi Việt ta nhỏ một nơi
Kỳ công giữ nước tiếng vang trời
Bạch 
Đằng sóng dậy,xâm lăng ruỗng
Biên Phủ phất cờ,độc lập tươi
Lịch sử hào hùng người ngưỡng vọng
Hiện tiền thành tích kẻ trông vời
Non sông thống nhất muôn lòng thỏa
Hạnh phúc truy tìm giữa cuộc chơi!

Qùynh Lý Đức 

Việt nam đất nước của ta ơi
Đất đỏ rừng xanh với biển trời
Nước nhà độc lập về một cõi 
Thắng giặc xâm lăng vang khắp nơi 
Lịch sử hào hùng ngàn năm ấy
Cháu con viết tiếp đến ngày nay
Một dải non sông gìn giữ lấy
Giặc mà xâm phạm khó toàn thây

Lưu Hồng Đoan 

Việt Nam tổ quốc của ta ơi

Từ Bắc vô Nam vẫn rạng ngời

Con cháu Lạc Hồng vui khắp chốn

Non xanh một dải đẹp muôn nơi

Ghóp tay xây dựng ngày thêm vững

Đùm bọc sẻ chia mãi tuyệt vời

Tổ quốc Việt Nam xin nhớ mãi

Biển trời rạng rỡ đỏ cờ tươi.

Thương Hoài 

Buồn thay đất nước bác Hoài ơi
 
Một giải non sông hết rạng ngời
 
Biên giớ người Hoa tràn  khắp chốn 

Biển trời tàu lạ đến muôn nơi 

Rừng xanh đem bán ai cưa đốn

Núi biếc cho thuê họ xới vời
 
Động đến " anh em " thì hở miệng 

Ngôi tù không án chả còn tươi 

Ký Gàn 



Thứ Bảy, 13 tháng 4, 2013

HẠN HÁN




ĐỒNG KHÔ

Đồng khô đợi nước đã từ lâu
Mưa móc cầu trời xin tưới mau
Trê cóc tương tranh phơi trắng bụng
Rô mè giành giật tróc da đầu
Thế cô ếch ộp đành trơ mắt
Sức yếu tép riu chịu quắn râu
Bởi đói cho nên sinh hỗn loạn
Miếng ăn khó kiếm khó nhường nhau


(QUANG NAM 24-01-13)

Bài họa :

    ĐÌA CẠN

Đất khát ao khô vắng nước lâu
Rong teo bèo héo chết càng mau
Bùn đen nứt nẻ nằm phơi mặt 
Rễ trắng nhăn nheo đứng gục đầu
Cậu cóc nghiến răng đau cuống họng 
Bàn dân đàn lễ cháy chùm râu
Trời cao xa thẳm lòng chưa thấu
Hạn hán kiểu này chém giết nhau



Họa :
Đìa cạn đồng khô đã bấy lâu
Quỳnh sang múc nước tưới cho mau
Kẻo mà bác thỏm trông dài ruột
Thêm lại nắng nung đợi nhức đầu
Bụng đói xưa nay thường rụng tóc
Lòng lo kim cổ cũng meo râu
Gian nan chia sẻ cùng trời với
Chẳng lẽ làm eo để khổ nhau!..

Huỳnh Lý Đức 

HỌA: 

(Bài Đìa Cạn của anh Ký Gàn)

Trời cao hạn hán bủa càng lâu
Ruộng lúa khô cằn rẫy chết mau
Lóc nhóc đầu non cây trụi lá
Leo nheo cuối suối cá trơ đầu
Loay hoay tìm chỗ che hơi nắng
Lúi húi tranh nơi giấu mớ râu
Những muốn bình an qua cuộc khó
Sẵn sàng tát nước giúp cùng nhau ./
Binhnguyen

Họa:

Thiêu đốt mùa khô hạn đã lâu
Sương mù mới sáng sớm tan mau
Đìa bàu nứt nẻ nằm phơi đáy
Hoa nắng lung linh thấy nhức đầu
Kiếm nước cò trâu chao mỏi cánh
Băng đồng chó mực chạy phờ râu
Tây Nam trông gió mây đen kéo
Một đám mưa dầm vui với nhau.

Cao Linh Tử 

Chủ Nhật, 7 tháng 4, 2013

MÀU HOA HÀ NỘI


MÀU HOA HÀ NỘI

Chưa bao giờ được đi trong lòng phố
Trắng hoa sưa trắng màu áo học trò
Gửi cho anh một cánh hoa thương nhớ
Vạt áo dài dáng cũ tóc ai bay
..
Hà Nội vào thu hoa sữa với heo may
Anh còn nhớ bao dáng gầy thiếu nữ
Đám con trai nhìn trộm từ cửa sổ
Mùa tựu trường hớn hở tuổi học trò
...
Hà Nội tình cờ tất cả đã thành thơ
Cho người đi xa mù chiều biên giới
Cất giọng ngâm vui lên thuở chờ đợi
Nhớ lá bàng hoa sữa với hoa sưa
..
Hà Nội cốm Vòng ngọt dịu vẫn hương đưa
Con đường làng em về hoa sen trắng
Mùa hạ này cầu ao xưa thêm vắng
Con chuồn chuồn võ cánh vội vàng bay




Thứ Ba, 2 tháng 4, 2013

Vịnh Thợ Rèn




Bài xướng 

Lưu truyền nghiệp dĩ đến hôm nay
Đe búa cha ông vẫn miệt mài
Đập sắt rèn tâm lờ quá khứ
Thổi lò trui tánh mặc tương lai
Nuôi thân chí thú làm ăn sống
Luyện chí thường xuyên giũa gọt mài
Chẳng đặng nên danh đời náo nhiệt
Cũng an phận bớt khổ trần ai

Cao Linh Tử


Bài họa 


Vốn nghiệp gia truyền mãi đến nay

No cơm ấm áo khéo trui mài
Mồi lò nướng sắt vần qua lại
Thổi bễ thui gang đảo vãng lai
Gắng sức trên đè thanh kiếm tán
Ra công dưới búa lưỡi đao mài
Phì phò than lửa tờ mờ sáng 
Tay kiếm tay gươm chả kém ai

Ký Gàn 

VỊNH CÂY CẦU KHỈ


 



Bài xướng
 Mảnh khảnh lêu nghêu cũng gọi cầu
Tre già nối nhịp vượt sông sâu
Đơn sơ tay vịn quen tầm mắt
Giản tiện người qua lạ phút đầu
Cô gái thị thành càng lúc lắc
Trẻ em thôn dã chả lo âu
Muốn sang thăm bậu đừng run sợ
Tập bước cho nhuần  kẻo đợi lâu.

Cao Linh Tử

Bài họa 

Không xin chả khấn chỉ lo cầu
Vượt suối qua đèo chốn thẳm sâu
Khúc gỗ đơn thuần treo một nhịp
Cành cây giản tiện bắc hai đầu
Thằng cu giống khỉ dồn chân sợ
Cô gái tựa nai chột dạ âu
Qua muốn qua thăm ừ bậu đợi
Câu huyền khi hỏi phải chờ lâu

Ký Gàn

HỌA: VỊNH CẦU KHỈ

 
Chênh vênh vắt vẻo lại là cầu
Nối lấy hai bờ đáy cạn sâu
Muốn vượt sang thăm nơi bến cuối
Ngại đi rớt té chốn bờ đầu
Lắc lư luôn gió nên hoài sợ
Kẽo kẹt liền chân cứ mãi âu
Run rẩy đắm mình vào đáy nước
Lần mò cả buổi bước càng lâu./


Binhnguyen


THƯƠNG ĐỜI

Thương đời gánh nặng mẹ qua cầu
Sóng vỗ dòng trôi mặt nước sâu
Lắt lẻo cơn mưa rơi xuống tóc
Cheo leo vệt nắng rụng ngang đầu
Mòn chân nghĩa trọng miên man nghĩ
Cạn lệ tình thâm thổn thức âu

Gng bước mau về con đợi cửa

Thân cò lặn lội lối về lâu
Ngoctuyencp

VỊNH CON DAO


 


BÀI XƯỚNG 

Thổi lửa rèn trui giũa gọt mài
Trên đe dưới búa định hình ngay
Nhỏ to  chẳng lạ trong nhà bếp
Dài ngắn thường quen dưới nắm tay
Thịt cá rau hoa từng xắt vụn
Cỏ cây  trận mạc đã làm oai
Là dao  bén lưỡi còn lưu dụng
Đến lúc  cùn  thân bỏ hết xài.

Cao Linh Tử

Bài họa 

Trắng đen sắt thép giỏi trui mài
Có lưỡi không mồm sống thẳng ngay
Nhọn mũi Quân nhân luôn gắn súng
Vuông đầu đồ tể lại cầm tay
 Bổ cau thái thịt thì mềm mỏng
Giết chó mổ trâu hẳn dũng oai
Sang cả cán ngà hèn n
ắm gỗ
Thiếu dao làm bếp lấy chi xài


Ký Gàn