..

x_3dbb8f7b photo x_3dbb8f7b_zpse4c3e6d4.gif

Chủ Nhật, 7 tháng 4, 2013

MÀU HOA HÀ NỘI


MÀU HOA HÀ NỘI

Chưa bao giờ được đi trong lòng phố
Trắng hoa sưa trắng màu áo học trò
Gửi cho anh một cánh hoa thương nhớ
Vạt áo dài dáng cũ tóc ai bay
..
Hà Nội vào thu hoa sữa với heo may
Anh còn nhớ bao dáng gầy thiếu nữ
Đám con trai nhìn trộm từ cửa sổ
Mùa tựu trường hớn hở tuổi học trò
...
Hà Nội tình cờ tất cả đã thành thơ
Cho người đi xa mù chiều biên giới
Cất giọng ngâm vui lên thuở chờ đợi
Nhớ lá bàng hoa sữa với hoa sưa
..
Hà Nội cốm Vòng ngọt dịu vẫn hương đưa
Con đường làng em về hoa sen trắng
Mùa hạ này cầu ao xưa thêm vắng
Con chuồn chuồn võ cánh vội vàng bay




Thứ Ba, 2 tháng 4, 2013

Vịnh Thợ Rèn




Bài xướng 

Lưu truyền nghiệp dĩ đến hôm nay
Đe búa cha ông vẫn miệt mài
Đập sắt rèn tâm lờ quá khứ
Thổi lò trui tánh mặc tương lai
Nuôi thân chí thú làm ăn sống
Luyện chí thường xuyên giũa gọt mài
Chẳng đặng nên danh đời náo nhiệt
Cũng an phận bớt khổ trần ai

Cao Linh Tử


Bài họa 


Vốn nghiệp gia truyền mãi đến nay

No cơm ấm áo khéo trui mài
Mồi lò nướng sắt vần qua lại
Thổi bễ thui gang đảo vãng lai
Gắng sức trên đè thanh kiếm tán
Ra công dưới búa lưỡi đao mài
Phì phò than lửa tờ mờ sáng 
Tay kiếm tay gươm chả kém ai

Ký Gàn 

VỊNH CÂY CẦU KHỈ


 



Bài xướng
 Mảnh khảnh lêu nghêu cũng gọi cầu
Tre già nối nhịp vượt sông sâu
Đơn sơ tay vịn quen tầm mắt
Giản tiện người qua lạ phút đầu
Cô gái thị thành càng lúc lắc
Trẻ em thôn dã chả lo âu
Muốn sang thăm bậu đừng run sợ
Tập bước cho nhuần  kẻo đợi lâu.

Cao Linh Tử

Bài họa 

Không xin chả khấn chỉ lo cầu
Vượt suối qua đèo chốn thẳm sâu
Khúc gỗ đơn thuần treo một nhịp
Cành cây giản tiện bắc hai đầu
Thằng cu giống khỉ dồn chân sợ
Cô gái tựa nai chột dạ âu
Qua muốn qua thăm ừ bậu đợi
Câu huyền khi hỏi phải chờ lâu

Ký Gàn

HỌA: VỊNH CẦU KHỈ

 
Chênh vênh vắt vẻo lại là cầu
Nối lấy hai bờ đáy cạn sâu
Muốn vượt sang thăm nơi bến cuối
Ngại đi rớt té chốn bờ đầu
Lắc lư luôn gió nên hoài sợ
Kẽo kẹt liền chân cứ mãi âu
Run rẩy đắm mình vào đáy nước
Lần mò cả buổi bước càng lâu./


Binhnguyen


THƯƠNG ĐỜI

Thương đời gánh nặng mẹ qua cầu
Sóng vỗ dòng trôi mặt nước sâu
Lắt lẻo cơn mưa rơi xuống tóc
Cheo leo vệt nắng rụng ngang đầu
Mòn chân nghĩa trọng miên man nghĩ
Cạn lệ tình thâm thổn thức âu

Gng bước mau về con đợi cửa

Thân cò lặn lội lối về lâu
Ngoctuyencp

VỊNH CON DAO


 


BÀI XƯỚNG 

Thổi lửa rèn trui giũa gọt mài
Trên đe dưới búa định hình ngay
Nhỏ to  chẳng lạ trong nhà bếp
Dài ngắn thường quen dưới nắm tay
Thịt cá rau hoa từng xắt vụn
Cỏ cây  trận mạc đã làm oai
Là dao  bén lưỡi còn lưu dụng
Đến lúc  cùn  thân bỏ hết xài.

Cao Linh Tử

Bài họa 

Trắng đen sắt thép giỏi trui mài
Có lưỡi không mồm sống thẳng ngay
Nhọn mũi Quân nhân luôn gắn súng
Vuông đầu đồ tể lại cầm tay
 Bổ cau thái thịt thì mềm mỏng
Giết chó mổ trâu hẳn dũng oai
Sang cả cán ngà hèn n
ắm gỗ
Thiếu dao làm bếp lấy chi xài


Ký Gàn 

Chủ Nhật, 31 tháng 3, 2013

NHẢY CÒ CÒ

NHẢY CÒ CÒ



 Anh có một hòn chàm 
Anh làm bằng vân thạch
Em có một hòn chàm
Em làm bằng gạch non

Ngôi chùa ở cuối thôn
Cây đa già bóng mát
Ta cùng nhau ca hát
Vui những bước cò cò

Anh cất một " căn nhà "
Em nhảy xa trượt té
Anh thường nhường cô bé
Cho thuê nửa căn nhà

Rồi những mùa xuân qua
Có nắng vàng hoa nở
Em lớn và mắc cở
Không chơi nữa , cò cò

Nhưng cái hòn chàm xưa
Anh bây giờ vẫn quí
Anh giữ gìn rất kỹ
Ðể nhớ kỷ niệm xưa

Tuổi ngọc thủa còn thơ
Có bao giờ em nhớ ?
Hay em về bên nớ
Xóa bỏ người bạn xưa !!!

Ký Gàn 

Thứ Bảy, 30 tháng 3, 2013

Hoa Xoan Mùa Chim Sáo Nở





HOA XOAN NÙA CHIM SÁO NỞ

Anh có đợi tháng ba xoan nở không
Phơn phớt tím từng tầng phơn phớt tím
Bóng hoàng hôn mưa phùn chưa tắt lịm
Có chuyến tàu về lúc chuyển mùa


Ừ còn đó ven làng tím màu xưa
Những chùm xoan dọc theo đường rong ruổi
Chợt thay dần những bụi lau tóc rối
Hình bóng còn gây bối rối trong anh


Nắng hạ về hoa vẫy gọi mây xanh
Đôi chim sáo trên cành chuyền như thế
Rồi trao tình xây tổ ấm mới mẻ
Cái ống tre bó rạ nhớ không anh


Ngày đầu hạ sợi nắng rất mỏng manh
Sáo ngơ ngác hương xoan không chờ đợi
Lễ tình nhân trao tình cho lứa tới
Sau mùa xoan chim sáo chả rời nhau


Ký Gàn

Thứ Sáu, 29 tháng 3, 2013

Vịnh Ông Lầu ( Thơ HMT )


HỌA : VỊNH ÔNG LẦU (HÀN MẶC TỬ)



Nước nước non non một cõi này,
Lâu đài ai dựng tháp ai xây.
Sương dầm nắng dãi lờ gan đá,
Gió dập mưa dồn tủi phận cây.
Tuồng thế tang thương bao lớp sóng,
Cuộc đời thành bại mấy chòm mây.
Đường lên cõi phúc tìm đâu thấy,
Thấy cảnh đau lòng khách tỉnh say.
Hàn Mặc Tử

Bài họa  1:


Đất trời một cõi thế gian này

Toàn cảnh địa cầu ai dựng xây ?

Biển lớn cá tôm bao ngọc đá  
                                     
Rừng nhiều thảo mộc đủ hoa cây

Muôn loài chim chóc cùng sông suối

Vạn vật con người với sắc mây   
     
Tuyệt diệu bàn tay ôi.. Thượng Đế !

Kỳ công của Chúa ngắm mê say.

Nguyệt Anh

Bài họa 2: 

Non sông gấm vóc quốc gia này 

Xương máu bao người góp lại xây


Bản Dốc đèo cao người đập đá 

Nam Quan cửa trống họ c
ưa cây

Trường Sa biển đảo tùy con sóng 

Bô- xít núi rừng dựa áng mây

Chức trọng quền cao giầu đổ vách

Ông còn vơ vét mãi mê say

KG